Những thảm họa của Nhà máy điện hạt nhân trên thế giới

Đối với Nhà máy điện hạt nhân, an toàn luôn là số 1 vì một sai sót  do công nghệ, thiết bị hay thao tác của người vận hành sẽ là một thảm họa và tác động vô cùng lớn đối với sức khỏe và môi trường.

Những thảm họa của Nhà máy điện hạt nhân (NMĐHN) cảnh tỉnh chúng ta nhiều điểu. Chính vì lý do này, người ta thường cân nhắc thận trọng khi quyết định xây dựng các NMĐHN.

Mô tả ảnh.
Một nhà máy điện hạt nhân ở Hàn Quốc.

Những thảm họa của Nhà máy điện hạt nhân.

Tai nạn trong NMĐHN xảy ra vì nhiều lý do, thông thường nhất là những sai lầm của con người và các thiết bị. Ngay cả những nhà máy được cung cấp những phương tiên an toàn nghiêm ngặt nhất cũng không thể xem là sự bảo hành đầy đủ cho 1% ấy. Những biện pháp an toàn không bao giờ dự kiến được hết các sai sót của con người trong quá trình vận hành.

Các thảm họa của NMĐHN gây nhiễm phóng xạ con người, súc vật và môi trường. Người ta chưa biết hết những tác hại do thảm họa gây ra vì sự phơi nhiễm phóng xạ có những tác động tồn tại lâu dài nên rất khó đánh giá đầy đủ.

NMĐHN Chalk River, tháng 12, 1952

Mô tả ảnh.
Chalk River
Tai nạn tại Chalk River, Canada do lỗi của những công nhân gây ra. Một người công nhân vô tình mở 4 van điều chỉnh áp suất của hệ thống. Van mở ra, làm thay đổi áp suất khiến thanh kiểm soát bị đẩy ra ngoài lò phản ứng. Các thiết bị an toàn vận hành dẫn đến một sai lầm khác: nó nhấn lầm vào vào một nút bấm. Công suất của lò phản ứng tăng lên làm nắp đạy lò phản ứng bật tung lên. Một lượng lớn nước làm lạnh chất thải phóng xạ rò rỉ vào thiết bị. Một đội ngũ xử lý sự cố phải vào cuộc để loại bỏ các vật liệu phóng xạ.

NMĐHN Mayak, ngày 29 tháng 9 năm, 1957

Một tai nạn tại Công đoạn Plutonium của Nhà máy Mayak, tại phía Nam Ural, Nga về một khía cạnh nào đó còn tồi tệ hơn vụ Trecnobưn. Thiết bị làm lạnh bị vỡ, không hạ nhiệt được cho chất thải hạt nhân. Chất thải bị quá nhiệt và phát nổ. Khoảng 240.000 người và một vùng rộng lớn 14.000 dặm vuông bị nhiễm phóng xạ, trong đó 5.000 dặm vuông có mức phóng xạ cực kỳ cao. Trước vụ xảy ra 1957, NMĐHN Mayak đã từng làm môi trường bị ô nhiễm phóng xạ do chôn chất thải phóng xạ gần nguồn nước và một vài tai nạn khác nhưng lần này là nặng nề nhất. Hiện nay, mức phóng xạ trong vùng vẫn thuộc loại cao nhất thế giới và nguồn nước vẫn bị ô nhiễm phóng xạ cao.

NMĐHN Windscale, ngày 10 tháng 10 năm 1957

Mô tả ảnh.
NMĐHN Windscale
Một tai nạn tại NMĐHN Windscale (Anh) đã gây ra sự rò rỉ chất phóng xạ trên một vùng rộng tới 200 dặm vuông. Một thiết bị của nhà máy đọc nhiệt độ không chính xác, thấp hơn nhiều so với nhiệt độ thực tế. Do vậy lò phản ứng bị quá nhiệt làm thanh grafit cháy bùng lên. Từ đó, gây ra một đám cháy, mãi ngày hôm sau mới kết thúc, khi các công nhân xả một lượng nước lớn vào để dập tắt đám cháy và làm lạnh lò phản ứng. Các bộ lọc lắp trên ống khói ngăn được một phần phóng xạ khỏi thoát ra môi trường, nhưng không ngăn được chất phóng xạ lan rộng.

NMĐHN Lubmin, ngày 7 tháng 12 năm 1975

Một vụ cháy tại NMĐHN Lubmin,  Đức hệ thống an toàn không khống chế được. Các công nhân đã phản ứng nhanh chóng bằng cách xả nước lạnh vào thiết bị và tránh được tai họa phóng xạ.

NMĐHN Three Mile Island, ngày 28 tháng 3 năm 1979 

Mô tả ảnh.
Tai nạn tại NMĐHN Three Mile Island
Tai nạn tại NMĐHN Three Mile Island tại Pennsylvania (Mỹ) xảy ra do sự trục trặc của hệ thống làm lạnh, làm lò phản ứng tự đóng điện. Áp suất cao phía bên trong lò làm chiếc van lắp trên áp kế bị bật ra và không đóng lại được nữa. Những người công nhân của nhà máy không thấy chiếc van giảm áp mở nên điều chỉnh áp suất đang tăng lên bằng cách giảm dòng nước làm lạnh. Do vậy toàn hệ bị quá nhiệt, thanh nhiên liệu bị phá hủy, làm chất phóng xạ rò rỉ vào nước lạnh. Khi những người công nhân phát hiện được những gì đang xảy ra họ không thể xả nước cấp cứu vào hệ để làm lạnh được nữa nên đã không chặn đứng những sự rủi ro đang tiếp tục diễn ra.

Hầu hết những người sống gần nhà máy, nhất là phụ nữ có thai và trẻ em lập tức được đưa đi sơ tán. Cho tới nay, người ta vẫn theo dõi thấy tỉ lệ người bị ung thư và các bệnh về tuyến giáp trạng tăng lên rất cao, cùng với tỉ lệ tử vong của trẻ nhỏ.

Những nguy cơ đối với sức khỏe của sự cố NMĐHN ở Three Mile Island vẫn là đề tài tranh luận nóng hổi và những nghiên cứu mới đã cho thấy nguy hiểm thực sự của hiện tượng phóng xạ.

Trecnobưn, ngày 26 tháng tư, năm 1986
Mô tả ảnh.
NMĐHN Trecnobưn sau tai nạn
Tai nạn tại NMĐHN Trecnobưn ở Ukraina gây ra do sai sót ở khâu thiết kế lò phản ứng, kết hợp với lỗi của công nhân vận hành. Một sức mạnh khủng khiếp đã phá hủy nhà máy và một lượng phóng xạ lớn đã phát ra. Hàng đoàn máy bay trực thăng đã trút xuống lò phản ứng một khối lượng lớn Bo kim loại và cát trực tiếp xuống lò phản ứng để ngăn chặn phóng xạ tiếp tục rò rỉ ra môi trường xung quanh.

600 công nhận có mặt tại chỗ khi nổ nhà máy. Trong số này, 140 người bị nhiễm phóng xạ ở mức độ cao, 2 người bị chết trong vòng 2 giờ, 28 người khác trong 4 tháng tiếp sau đó, 600.000 người bị phơi nhiễm và khoảng 200.000 người tham gia vào việc thanh tẩy các chất phóng xạ bị phơi nhiễm ở mức độ không an toàn. Phóng xạ lan rộng ra một vùng rộng lớn ảnh hưởng đến 5 triệu người sống trong vùng lân cận với nhà máy.

Tuy những người này chỉ nhiễm phóng xạ ở mức độ thấp, nhưng khó mà đánh giá được ảnh hưởng của việc phơi nhiễm đến sức khỏe của họ vì hậu quả kéo dài nhiều năm sau đó. Chẳng hạn ung thư tuyến giáp trạng được thấy ở 4.000 trẻ em, ngoài những sự đau đớn thể xác vì một bệnh tật luôn luôn đe dọa cuộc sống.

NMĐHN Tokaimura, Nhật Bản, ngày 30 tháng 9 năm 1999 

Mô tả ảnh.
Hiện trường cấp cứu tại Tokaimura
Vào ngày 30 Tháng 9, 1999, một tai nạn đã xảy ra ở NMĐHN do Công ty JCO điều hành tại Tokaimura, Nhật Bản. Tai nạn bắt đầu khi những người công nhân trộn quá nhiều urani với axit nitric dùng để chế tạo nguyên liệu hạt nhân. Họ đã thêm 35 pound uranium vào bể chứa axit nitric thay vì 5,2 pound theo quy trình. Một phản ứng phân rã hạt nhân dây chuyền đã xảy ra.

Công ty đã mang toàn bộ số Bo của nhà máy để hấp thụ những phóng xạ nhưng số Bo đó không đủ để ngăn chặn. Thay vì để xử lý hiện tượng nguy hiểm này, chúng đã làm vỡ các ống dẫn nước, làm nước tràn ra vùng xung quanh và làm phản ứng phân chia hạt nhân ngừng lại. 20 giờ sau, phản ứng mới kết thúc.
Theo VNN

SCCK.TK

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s